top of page

SEARCH RESULTS

Search this site

Tìm thấy 305 kết quả với một nội dung tìm kiếm trống

  • Quy trình “phạt tỉnh thức” – Kỷ luật con cái một cách tích cực

    Khi kỷ luật con quá gắt gao, trẻ dễ trở nên lì lợm và khó bảo. Ngược lại, nếu cha mẹ và thầy cô quá nuông chiều, trẻ có thể sinh ra tính ỷ lại, nhõng nhẽo. Vì vậy, cần có một phương pháp giúp trẻ hiểu trách nhiệm với hành vi sai của mình, nhưng vẫn không khiến các em sợ hãi hay xa lánh cha mẹ, thầy cô. Dưới đây là quy trình “phạt tỉnh thức” mà cha mẹ, thầy cô có thể áp dụng: Bước 1: Quan sát sự thật và nhắc nhở Cha mẹ chỉ nên nhắc nhở dựa trên sự việc cụ thể, tránh suy diễn hay dán nhãn. Ví dụ, thay vì nói “Con thật bừa bộn”, hãy nói “Mẹ nhìn thấy quần áo đang rơi trên sàn”. Tùy mức độ nghiêm trọng và khả năng chấp nhận của mình, có thể nhắc nhở một hoặc nhiều lần. Bước 2: Tìm cơ hội thương lượng và bày tỏ cảm xúc Nếu hành vi sai lặp lại nhiều lần, cha mẹ cần chọn thời điểm thích hợp để trò chuyện với con. Hãy sử dụng chủ ngữ “tôi” khi bày tỏ cảm xúc, ví dụ: “Mẹ cảm thấy việc để quần áo dưới đất như vậy rất bẩn”. Điều này giúp con nhận thức mà không cảm thấy bị công kích. Bước 3: Thỏa thuận và đưa ra mong đợi cụ thể Nêu rõ hành vi sai và kết quả mong đợi. Nếu cần, cha mẹ có thể làm mẫu cho con, ví dụ: nhặt quần áo lên và treo lên móc đúng cách. Đồng thời, thỏa thuận rõ hậu quả nếu trẻ tiếp tục hành vi đó, dựa trên sở thích của trẻ (ví dụ: không xem TV trong một khoảng thời gian, không đi chơi hay không ăn món yêu thích). Quan trọng là phải có sự đồng thuận của trẻ. Bước 4: Thực hiện đúng thỏa thuận Khi trẻ lặp lại hành vi sai, cha mẹ kiên quyết áp dụng đúng “luật” đã thỏa thuận mà không quan nhượng. Trong quá trình thực hiện, cần giữ thái độ bình tĩnh, không trả đũa hay xúc phạm trẻ. Bước 5: Chia sẻ và xoa dịu sau hình phạt Tận dụng cơ hội này để giáo dục. Cha mẹ có thể kể cho con nghe câu chuyện ngày xưa mình cũng từng bị phạt và cách mình vượt qua. Điều này giúp trẻ cảm thấy được thấu hiểu và học hỏi từ trải nghiệm. Áp dụng quy trình “phạt tỉnh thức” giúp trẻ nhận biết và chịu trách nhiệm về hành vi sai của mình mà không cảm thấy ấm ức hay xa cách cha mẹ, thầy cô.

  • Tiết học đầu tiên – Hãy thật “ngầu”

    Trong tiết học đầu tiên, các thầy cô hãy thật sự tạo ấn tượng “ngầu”. Ngầu để làm gì? Ngầu để học sinh cảm thấy ấn tượng về môn học, để các em nhận ra sự thú vị, tầm quan trọng và “cái oai” của người thầy. Đồng thời, từ đó giải đáp cho học sinh câu hỏi “Tại sao chúng ta phải học môn này?”. Khi các em hiểu rõ ý nghĩa và mục đích của môn học, những tiết học sau chắc chắn sẽ trở nên thuận lợi, suôn sẻ hơn rất nhiều. Vậy làm thế nào để trở nên “ngầu” trong tiết học đầu tiên? Thầy cô đừng vội vàng đi ngay vào nội dung kiến thức, mà hãy dành thời gian cho hai phần quan trọng: Khơi gợi tâm thức  – giúp học sinh kết nối, tò mò và đặt câu hỏi. Khơi mở nét đẹp của môn học  – để các em cảm nhận được giá trị của môn học đó trong đời sống. Ví dụ, với môn Hóa học, thay vì giảng ngay lý thuyết khô khan, thầy cô có thể bắt đầu bằng một trò chơi nhỏ như “tìm ô chữ”. Nội dung ô chữ có thể liên quan đến Alfred Nobel, lịch sử phát minh thuốc nổ và sự ra đời của giải thưởng danh giá mang tên Nobel. Từ đó, thầy cô có thể dẫn dắt đến thông điệp ý nghĩa trong câu nói của Nobel: “Tôi hi vọng rằng nhân loại sẽ rút ra từ những phát minh khoa học nhiều điều tốt hơn là điều xấu. Không có phát minh nào vốn dĩ là xấu, xấu hay không là do mục đích sử dụng của con người.” Và rồi, thầy cô đặt câu hỏi: “Vậy học Hóa để làm gì?”  – Đó là để biết cách sử dụng hóa chất đúng mục đích, có lợi cho con người, không gây hại đến môi trường, sức khỏe và hòa bình. Theo cách này, học sinh sẽ cảm thấy hào hứng trong tiết học đầu tiên. Các em sẽ mong chờ, đón đợi những tiết học kế tiếp và sẵn sàng hợp tác với thầy cô trong suốt cả năm học. Điều đó chắc chắn sẽ góp phần tạo nên một năm học thuận lợi, tràn đầy cảm hứng cho cả thầy và trò.

  • Sức mạnh của sự lắng nghe trong những “cơn giông” cảm xúc

    Khi trẻ trở về nhà trong trạng thái bực bội, chẳng hạn như vừa bị bạn đánh, điều trẻ mong muốn nhất không phải là lời khuyên hay sự phân xử ngay lập tức, mà là được lắng nghe . Hãy thử đặt mình vào tình huống này: con đang tức giận kể lại sự việc, nhưng cha mẹ lại vừa nghe vừa xem ti vi, trả lời hời hợt. Điều đó dễ khiến trẻ cảm thấy bị thờ ơ, không được quan tâm, thậm chí bực bội hơn cả với cha mẹ. Cơn giận vì bị bạn đánh chưa kịp lắng xuống, thì lại dồn thêm bực tức vì không được thấu hiểu. Ngược lại, nếu người lớn chỉ cần tạm dừng việc đang làm, tắt ti vi và chăm chú lắng nghe  – đôi khi không cần nói gì, chỉ hiện diện và để trẻ được bày tỏ – thì cảm xúc tiêu cực ấy sẽ dần dịu lại. Khi trẻ được trút bỏ cảm xúc, não bộ vốn đang căng thẳng cũng sẽ từ từ trở về trạng thái bình thường. Trong những tình huống này, bước đầu tiên quan trọng nhất không phải là tìm cách giải quyết hay khuyên bảo, mà đơn giản chỉ là nghe với sự chú tâm . Chính sự hiện diện và lắng nghe của cha mẹ, thầy cô hay người thân sẽ giúp “cơn giông” trong lòng trẻ lắng xuống, để chúng cảm thấy được thấu hiểu và an toàn.

  • 3 cách dạy trẻ khả năng tự chủ

    Khả năng tự chủ là kỹ năng quan trọng giúp trẻ phát triển tư duy, ý thức và sự tự tin. Có ba cách  thường được áp dụng để rèn luyện kỹ năng này, trong đó cách thứ ba được đánh giá là hiệu quả nhất  vì giúp cha mẹ nhận biết mức độ suy nghĩ và tư duy của trẻ. 1. Đưa ra lựa chọn trong khuôn khổ thay vì ra lệnh. Thay vì yêu cầu: “Con đi làm bài tập ngay đi”, cha mẹ có thể đặt câu hỏi để trẻ được lựa chọn: “Con muốn làm bài tập trước rồi xem tivi, hay xem tivi 15 phút rồi làm bài tập?” “Con có thể tự đặt giờ được không?” Cách này thể hiện sự tôn trọng, đồng thời giúp trẻ rèn luyện khả năng ra quyết định và tăng lòng tự trọng. 2. Để trẻ tự làm và kiên nhẫn quan sát. Khi thấy con gặp khó khăn, nhiều cha mẹ thường muốn can thiệp ngay, chẳng hạn: “Con làm gì mà lâu thế, đưa đây mẹ buộc hộ cho.” Thay vì vậy, hãy kiên nhẫn để trẻ tự làm, hướng dẫn khi cần thiết và khen ngợi những nỗ lực của con. Điều này giống như khi người lớn gặp thử thách, những lời động viên và khích lệ từ gia đình, bạn bè giúp ta có thêm động lực. Trẻ em cũng vậy — chúng cần được tin tưởng để vượt qua khó khăn của chính mình. 3. Thực hiện “kỹ thuật trả bóng” – đặt ngược câu hỏi. Khi trẻ đặt câu hỏi, thay vì trả lời ngay lập tức, hãy trả lại câu hỏi cho trẻ để kích thích tư duy. Ví dụ: Khi con hỏi: “Mẹ ơi, sao bóng đèn sáng thế nhỉ?”, cha mẹ có thể hỏi lại: “Theo con thì tại sao nó sáng?” Khi trẻ hỏi: “Mưa từ đâu đến?”, hãy đáp: “Theo con thì mưa đến từ đâu?” Việc “trả bóng” như vậy giúp trẻ suy nghĩ sâu hơn, hình thành thói quen tìm hiểu và giải quyết vấn đề. Đồng thời, cha mẹ cũng hiểu rõ hơn mức độ tư duy của con.

  • Đừng sợ tên gọi - Phương pháp dạy học chỉ là công cụ

    Trong nghề giáo, nhiều thầy cô cảm thấy lo lắng khi nghe đến những tên gọi mới lạ của các phương pháp và kỹ thuật dạy học. Thực tế, có hàng trăm sáng kiến, phương pháp được đề xuất để hỗ trợ việc học tích cực - nhưng nỗi sợ đó thường không đến từ phương pháp mà đến từ việc chúng ta chưa hiểu rõ bản chất của chúng. Nhiều kỹ thuật nghe có vẻ “hoa mỹ” hoặc phức tạp, nhưng khi bóc tách sẽ thấy chúng bắt nguồn từ vài ý tưởng cốt lõi. Ví dụ, những kỹ thuật được gọi là “động não”, “tia chớp”, “tia lửa”… về bản chất đều là những biến thể của cùng một nguyên tắc: khơi gợi ý tưởng và tăng tương tác giữa học sinh. Biết được cốt lõi ấy giúp thầy cô nhận ra rằng một kỹ thuật có thể được biến tấu, ghép nối hoặc đơn giản hóa để phù hợp với lớp học của mình. Điều quan trọng không phải là tên của phương pháp, mà là cách chúng ta dùng nó. Trước khi áp dụng, cần cân nhắc: môi trường dạy - phòng học, cơ sở vật chất - và đặc điểm người học: độ tuổi, năng lực, nhu cầu. Tùy ngữ cảnh, một kỹ thuật có thể phải được điều chỉnh - thay đổi thứ tự bước, rút gọn hay thêm hoạt động phụ - để thực sự mang lại hiệu quả. Tính linh hoạt này chính là năng lực nghề nghiệp quan trọng của người giáo viên. Thầy cô hoàn toàn có thể sáng tạo và cải tiến - không chỉ sao chép nguyên bản. Ví dụ nhỏ: một hoạt động nhóm đơn giản (ví dụ gọi là “khăn trải bàn”) có thể được bổ sung kỹ thuật chuyển hàng, hoặc xoay vòng vị trí để tạo thành một phiên bản mới sinh động hơn. Những sửa đổi nhỏ như vậy thường phù hợp hơn với thực tế lớp học và giúp tăng tương tác, quản lý lớp dễ dàng hơn. Trước khi chọn một phương pháp, hãy tự hỏi rõ ràng: Tại sao  mình cần dùng phương pháp này? Nó giúp giải quyết vấn đề nào trong lớp? Khi câu trả lời rõ ràng - ví dụ: khuyến khích tư duy phản biện, tăng tỉ lệ học sinh tham gia, hay rút ngắn thời gian chờ - thì phương pháp mới phát huy tác dụng thực sự. Một checklist ngắn khi áp dụng phương pháp: Xác định mục tiêu dạy học (bạn muốn học sinh làm được gì). Đánh giá điều kiện (không gian, thời gian, tài nguyên). Điều chỉnh kỹ thuật cho phù hợp đặc điểm học sinh. Chuẩn bị cách đánh giá/nhận phản hồi để biết phương pháp hiệu quả hay không. Kết lại, đừng để tên gọi phương pháp làm bạn bối rối. Hãy hiểu bản chất, đặt mục tiêu rõ ràng, linh hoạt điều chỉnh và dám sáng tạo - như vậy mỗi phương pháp trở thành công cụ đắc lực giúp học sinh thực sự học được.

  • Để học sinh tự ghi nhớ và hiểu sâu bài học?

    Não bộ của con người có giới hạn, và nó chỉ hoạt động hiệu quả nhất khi có nhu cầu và được tự mình xử lý thông tin. Khi đó, người học mới có thể ghi nhớ lâu hơn, đồng thời vượt qua những rào cản trong quá trình tiếp nhận tri thức. Chính vì vậy, vai trò quan trọng của giáo viên là khơi gợi nhu cầu học tập và tạo cơ hội cho học sinh được trực tiếp xử lý thông tin. Điều này có thể được thực hiện thông qua nhiều cách khác nhau, chẳng hạn như đưa ra các tình huống thực tế, những thử thách, các trò chơi, hoặc vận dụng phương pháp và kỹ thuật dạy học tích cực. Nhờ đó, học sinh không chỉ có thể tự mình tiếp thu khoảng 50–60% kiến thức mà còn được rèn luyện thêm những kỹ năng và năng lực cần thiết khác. Cuối cùng, giáo viên chỉ cần đảm nhận một nhiệm vụ quan trọng: “chốt” lại bài học. Trong bước này, thầy cô kiểm tra mức độ tiếp thu của học sinh, từ đó bổ sung, mở rộng và làm cho vấn đề trở nên sâu sắc hơn. Đặc biệt, khi chốt kiến thức, giáo viên nên sử dụng ví dụ, hình ảnh ẩn dụ hoặc so sánh gần gũi. Nhờ vậy, bài giảng sẽ trở nên thân thiện, dễ hiểu và giúp học sinh có thể ghi nhớ ngay tại lớp học.

  • Định Kiến – Rào Cản Của Thành Công Và Hạnh Phúc

    Định kiến là một trong những thứ cản trở chúng ta trên con đường đi đến thành công và hạnh phúc. Có bao giờ bạn nhận ra rằng, chính những định kiến vô hình lại khiến bạn gặp không ít khó khăn trong cuộc sống? Hãy thử hình dung: khi nhắc đến bầu trời, đa số chúng ta đều nghĩ ngay đến màu xanh dương. Nhưng nếu quan sát kỹ hơn, bạn sẽ thấy bầu trời có vô vàn sắc thái khác nhau: màu xám của những ngày mưa, màu tím than khi chập tối, hay màu vàng rực rỡ lúc hoàng hôn. Con người cũng giống như vậy. Khi bạn gặp ai đó và mang sẵn một định kiến, hãy thử lùi lại một bước, cho mình cơ hội quan sát và tự hỏi: “Liệu mình có thể nhìn thấy một khía cạnh khác từ người này không?” Ngay cả bầu trời – một sự vật vô tri vô giác – còn liên tục thay đổi, thì con người, với cảm xúc, hoàn cảnh và thời gian, lại càng có khả năng biến chuyển. Vì vậy, thay vì nhìn người khác bằng lăng kính hẹp, hãy mở rộng góc nhìn để thấu hiểu họ hơn. Đó không chỉ là cách để bạn đánh giá đúng về người khác, mà còn là con đường giúp chính bạn chữa lành những tổn thương và vượt qua khó khăn trong cuộc sống.

  • Chốn bình yên giữa bão giông

    Nhiều người vẫn nghĩ rằng chốn bình yên là một nơi hoàn toàn không có bão giông, không có biến động, chỉ có sự yên tĩnh và an toàn. Nhưng thực tế, bình yên không nằm ở việc tránh né giông bão, mà ở khả năng đứng vững giữa bão giông. Giống như một cái cây non. Khi còn bé nhỏ, nó tưởng rằng cuộc đời chỉ có nắng ấm, sương mai và gió nhẹ. Nhưng rồi những cơn mưa dông ập đến, gió bão quật ngã, khiến nó chao đảo. Thoạt đầu, cây run rẩy và lo sợ. Thế nhưng qua từng cơn giông, bộ rễ của nó bám chặt hơn vào lòng đất, thân cây trở nên cứng cáp hơn. Nó nhận ra: chính bão giông đã rèn luyện để mình trưởng thành. Cuộc sống con người cũng như vậy. Không ai có thể sống một đời chỉ toàn thuận lợi. Thử thách, thất bại, những ngày mệt mỏi hay áp lực chính là “cơn bão” mà mỗi người phải đi qua. Điều quan trọng không phải là mong cho cuộc đời không còn bão tố, mà là học cách giữ được sự bình tĩnh, sáng suốt và kiên định trong lúc bão nổi lên. Bình yên, vì thế, không phải là một nơi chốn cố định, mà là một năng lực bên trong. Khi ta biết cách điều chỉnh cảm xúc, biết nhìn nhận thử thách như cơ hội, ta có thể bình an ngay cả khi xung quanh đang chao đảo. Và sau mỗi “cơn bão” đi qua, ta lại vững vàng hơn, trưởng thành hơn, để tiếp tục hành trình sống của mình.

  • Khen cho đúng – Bí quyết nuôi dưỡng lòng tự trọng và thấu cảm

    Trong giao tiếp, nhiều người cảm thấy bối rối khi phải khen. Đôi khi, chúng ta im lặng vì sợ lời khen nghe giả tạo, hoặc cố tìm những câu hoa mỹ mà bản thân cũng không thật sự tin. Thực tế, một lời khen giá trị không nằm ở từ ngữ bóng bẩy, mà ở sự chú tâm . Thay vì đánh giá hay gán nhãn, hãy mô tả điều bạn thấy và cảm nhận . Ví dụ, khi con vẽ một bức tranh với ba bông hoa – một bông màu xanh, một bông đỏ, một bông vàng – bạn chỉ cần nói: “Mẹ thấy bức tranh này có ba bông hoa, màu sắc rất nổi bật.”  Việc mô tả như vậy đã cho người nghe thấy rằng bạn thực sự quan sát và quan tâm đến họ. Một lời khen mà ánh mắt nhìn đi chỗ khác hay thái độ hời hợt sẽ mất đi sức nặng. Các nghiên cứu chỉ ra rằng chỉ 7% thông điệp đến từ nội dung lời nói , 38% đến từ giọng điệu và 55% đến từ ngôn ngữ cơ thể . Sự chú ý, ánh mắt, và thái độ trân trọng quan trọng hơn nhiều so với câu chữ. Bạn không cần áp lực phải “khen” cho hay. Hãy chậm lại một chút , chú tâm quan sát, mô tả điều bạn thấy bên ngoài và cảm nhận bên trong. Nếu phù hợp, bạn có thể rút ra giá trị từ hành vi đó, nhưng nếu không, chỉ cần dừng lại ở việc mô tả cũng đủ. Khi làm được như vậy, bạn không chỉ gieo hạt giống của lòng tự trọng mà còn nuôi dưỡng tinh thần học hỏi và phát triển. Trẻ em, khi được ghi nhận đúng cách, sẽ có xu hướng lặp lại hành vi tích cực và ngày càng tiến bộ. Đồng thời, các em cũng học được cách đối xử trân trọng với người khác – đó chính là cách khả năng thấu cảm được hình thành và phát triển. Ngược lại, nếu một đứa trẻ dần trở nên vô cảm, có thể trong quá trình giao tiếp, chúng ta đã vô tình thể hiện sự thờ ơ hoặc lạnh lùng. Đôi khi, ta nghĩ rằng mình đang quan tâm, nhưng chính cách cư xử chưa tinh tế lại làm trẻ chai lì cảm xúc. Đây là điều đáng suy ngẫm để mỗi người nhìn lại cách mình kết nối với những người xung quanh. Hãy quan sát những tình huống trong cuộc sống và tự hỏi: Ba “hạt giống” này – lòng tự trọng, tinh thần học hỏi, và sự thấu cảm – đang được thể hiện ra sao? Bạn có thể rút ra điều gì để hoàn thiện bản thân và lan tỏa cách khen ngợi tích cực đến mọi người?

  • Tầm quan trọng của hướng nghiệp trong thời bình

    Hướng nghiệp không chỉ là câu chuyện của người khác mà còn là hành trình của chính mỗi chúng ta. Thành công hay thất bại đều để lại những bài học quý giá. Những hình ảnh, câu chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng phản ánh một thực trạng lớn của đất nước: rất nhiều người trẻ chưa được định hướng nghề nghiệp đúng đắn. Tại sao chúng ta cần hướng nghiệp? Bởi khi không được định hướng rõ ràng, nhiều bạn trẻ buộc phải chọn nghề theo ý bố mẹ, chọn bừa, hoặc theo trào lưu. Nhưng bố mẹ không phải lúc nào cũng hiểu con, và sự ép buộc này dễ dẫn đến mâu thuẫn nội tâm. Có bạn phải mất hai năm mới dám nói với gia đình rằng mình muốn bỏ học hoặc chuyển hướng. Một số bạn đủ can đảm đối diện và thay đổi, nhưng cũng có người im lặng chịu đựng, sống cả đời trong giằng co, mệt mỏi với công việc mình không yêu thích. Mâu thuẫn này không chỉ xảy ra trong tâm hồn mỗi cá nhân mà còn gây ra xung đột trong gia đình. Bố mẹ và con cái có thể cãi vã, thậm chí rạn nứt tình cảm, chỉ vì sự khác biệt trong lựa chọn nghề nghiệp. Người trẻ đứng trước hai ngã rẽ: theo đam mê thì bị coi là bất hiếu, còn theo ý bố mẹ thì chôn vùi khát vọng của chính mình. Vấn đề hướng nghiệp càng trở nên nan giải trong những gia đình khó khăn. Bố mẹ chắt chiu từng đồng để nuôi con ăn học, nhưng khi con nhận ra ngành học không phù hợp, họ thường không dám nói ra vì sợ phụ công cha mẹ. Kết quả là nhiều người tiếp tục con đường sai lầm, vừa phí hoài thời gian, vừa lãng phí nguồn lực. Hệ quả không chỉ dừng lại ở cá nhân và gia đình mà còn ảnh hưởng đến doanh nghiệp và xã hội. Nhiều người học chỉ để lấy bằng, sau đó đi làm một cách hời hợt, dẫn đến nhảy việc liên tục. Doanh nghiệp phải tốn kém thời gian và chi phí tuyển dụng, trong khi đất nước mất đi nhân lực chất lượng. Việt Nam tự hào là dân tộc thông minh, nhưng lại bị gắn mác “nhân công giá rẻ”. Người giỏi thì tìm đường ra nước ngoài và ít ai quay về cống hiến. Đó là một cuộc “chảy máu chất xám” âm thầm nhưng nguy hiểm không kém một cuộc chiến tranh. Trong thời bình, chúng ta không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng lại đối diện với thách thức về nhân lực và tương lai đất nước. Giải pháp duy nhất chính là giáo dục và hướng nghiệp đúng đắn. Mỗi thầy cô, mỗi bậc cha mẹ cần hiểu rõ vai trò của hướng nghiệp để định hướng cho con trẻ từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi mỗi cá nhân có mục tiêu rõ ràng, xã hội sẽ bớt lãng phí nguồn lực, và đất nước sẽ không còn mất mát những chất xám quý giá.

  • 3 lĩnh vực cốt yếu giáo viên giỏi cần nắm

    Để trở thành một người thầy thực sự, chúng ta cần nỗ lực phát triển ở ba lĩnh vực chính: nhà chuyên môn, nhà phương pháp và nhà tâm lý – giáo dục . 1. Người thầy là nhà chuyên môn Người thầy trước hết phải là một nhà chuyên môn vững vàng. Điều này có nghĩa là phải nắm chắc tri thức môn học mình dạy, từ triết lý, quan điểm xây dựng môn học cho đến chương trình, sách giáo khoa. Ta cần hiểu được cấu trúc nội dung, logic phát triển kiến thức từ cấp học, lớp học, chương, bài, mục nhỏ… rồi sau đó mới đi vào từng bài cụ thể. Khi nắm chắc chuyên môn, chúng ta mới có thể phân tích, hệ thống hóa và truyền đạt lại một cách rõ ràng, mạch lạc cho học trò. Nếu không, giáo viên sẽ chỉ dừng lại ở mức “truyền đạt lại sách giáo khoa” mà thôi. 2. Người thầy là nhà phương pháp Không chỉ có chuyên môn, người thầy còn cần là một nhà phương pháp. Điều này có nghĩa là biết cách tổ chức việc dạy – học một cách hợp lý. Trước hết là hiểu biết chung về lý thuyết dạy học, sau đó biết vận dụng nó vào môn học của mình. Mỗi môn học, mỗi bài học, mỗi đối tượng học sinh đều có cách dạy phù hợp khác nhau. Người thầy cần biết chọn lựa phương pháp, cách thức tổ chức lớp học để học trò tiếp thu hiệu quả nhất. 3. Người thầy là nhà tâm lý – giáo dục Cuối cùng, người thầy phải là một nhà tâm lý – giáo dục. Điều này đòi hỏi giáo viên có một triết lý giáo dục nhân văn, biết giáo dục bằng tình yêu thương. Người thầy cần thấu hiểu học trò, hiểu tâm lý lứa tuổi, hoàn cảnh gia đình, bối cảnh xã hội, để từ đó ứng xử và dạy dỗ cho phù hợp. Một khi thầy cô có được tình yêu thương, kết hợp với tri thức chuyên môn và phương pháp giảng dạy, khi đó bài học mới thực sự đi vào tâm trí học trò. Kết luận Như vậy, để làm tròn vai trò của một người thầy, chúng ta cần kết hợp cả ba yếu tố: vững chuyên môn, giỏi phương pháp và thấu hiểu tâm lý giáo dục . Ba yếu tố này hòa quyện cùng tình yêu thương sẽ giúp việc dạy học trở nên có ý nghĩa và lan tỏa giá trị thực sự.

  • Thay Đổi Nhận Thức – Chiếc “Cặp Kính” Quyết Định Cả Cuộc Đời

    Trong cuộc sống, chúng ta thường tập trung vào việc thay đổi hành vi, học thêm kỹ năng hay áp dụng những phương pháp ứng xử mới. Nhưng ít ai nhận ra rằng, gốc rễ của mọi sự thay đổi bền vững lại nằm ở nhận thức . Nếu nhận thức không thay đổi, mọi nỗ lực chỉ giống như việc trang trí một ngôi nhà nhưng nền móng vẫn mục nát. Kết quả của tất cả những vấn đề xảy ra trong cuộc đời – từ các mối quan hệ, công việc, cho đến cảm xúc cá nhân – đều bắt nguồn từ cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống . Hãy tưởng tượng bạn đang đeo một cặp kính màu hồng. Khi đó, thế giới trong mắt bạn sẽ tràn ngập sắc hồng, và bạn sẽ hành xử với mọi người, với cuộc sống, theo tinh thần lạc quan và yêu thương. Nhưng nếu bạn đeo một cặp kính màu đen thì sao? Lúc này, mọi thứ bạn nhìn đều bị nhuốm màu tiêu cực. Tâm trí sẽ hình thành những suy nghĩ bi quan, cảm xúc u ám, dẫn đến cách ứng xử khép kín hoặc thậm chí gây tổn thương cho người khác. Chúng ta nhìn đời bằng “cặp kính” nào thì sẽ kéo theo một chuỗi suy nghĩ, cảm xúc, kỹ năng và hành động tương ứng. Cặp kính đó chính là lăng kính nhận thức  – thứ định hình toàn bộ cách ta sống và phản ứng với mọi sự kiện. Vì vậy, điều quan trọng nhất trước khi thay đổi hành vi hay học một kỹ năng mới là thay đổi nhận thức . Nếu chúng ta vẫn giữ nguyên “cặp kính” cũ, thì dù học cách cư xử dịu dàng, lạc quan đến đâu, ta cũng khó mà duy trì lâu dài. Bạn có thể cố gắng mỉm cười, nhưng nếu bên trong vẫn nhìn đời bằng màu đen, nụ cười ấy sẽ nhanh chóng biến mất. Thay đổi nhận thức không phải là việc làm một lần rồi thôi. Đó là một hành trình liên tục: quan sát bản thân, nhận diện những “cặp kính” mình đang đeo, và can đảm thay thế chúng bằng những lăng kính mới – tích cực hơn, rộng mở hơn. Khi đó, hành vi và thói quen tốt sẽ tự nhiên được nuôi dưỡng, và sự phát triển sẽ trở nên bền vững.

Đăng ký mail của bạn
để nhận những thông tin
hữu ích mới nhất

Cảm ơn bạn đã đăng ký!

Logo-1.png

CHƯƠNG TRÌNH DẠY HỌC TÍCH CỰC

Vì một triệu người thầy HẠNH PHÚC & TRUYỀN CẢM HỨNG

CÔNG TY TNHH ĐÀO TẠO DHTC được hình thành và sáng lập từ CHƯƠNG TRÌNH DẠY HỌC TÍCH CỰC của TS. Trần Khánh Ngọc - một chương trình đào tạo và hỗ trợ giáo viên toàn quốc với mong muốn giúp giáo viên thay đổi tư duy dạy học và vận dụng hiệu quả các phương pháp, kĩ thuật dạy học tích cực để học sinh học tập hiệu quả hơn.

  • Facebook
  • Facebook
  • Youtube
  • TikTok

Liên hệ với chúng tôi

Lô A26, KĐT Geleximco, Đường Lê Trọng Tấn, Nam An Khánh, Hoài Đức, Hà Nội

0796.133.601

bottom of page