SEARCH RESULTS
Tìm thấy 288 kết quả với một nội dung tìm kiếm trống
- Để học sinh tự ghi nhớ và hiểu sâu bài học?
Não bộ của con người có giới hạn, và nó chỉ hoạt động hiệu quả nhất khi có nhu cầu và được tự mình xử lý thông tin. Khi đó, người học mới có thể ghi nhớ lâu hơn, đồng thời vượt qua những rào cản trong quá trình tiếp nhận tri thức. Chính vì vậy, vai trò quan trọng của giáo viên là khơi gợi nhu cầu học tập và tạo cơ hội cho học sinh được trực tiếp xử lý thông tin. Điều này có thể được thực hiện thông qua nhiều cách khác nhau, chẳng hạn như đưa ra các tình huống thực tế, những thử thách, các trò chơi, hoặc vận dụng phương pháp và kỹ thuật dạy học tích cực. Nhờ đó, học sinh không chỉ có thể tự mình tiếp thu khoảng 50–60% kiến thức mà còn được rèn luyện thêm những kỹ năng và năng lực cần thiết khác. Cuối cùng, giáo viên chỉ cần đảm nhận một nhiệm vụ quan trọng: “chốt” lại bài học. Trong bước này, thầy cô kiểm tra mức độ tiếp thu của học sinh, từ đó bổ sung, mở rộng và làm cho vấn đề trở nên sâu sắc hơn. Đặc biệt, khi chốt kiến thức, giáo viên nên sử dụng ví dụ, hình ảnh ẩn dụ hoặc so sánh gần gũi. Nhờ vậy, bài giảng sẽ trở nên thân thiện, dễ hiểu và giúp học sinh có thể ghi nhớ ngay tại lớp học.
- Định Kiến – Rào Cản Của Thành Công Và Hạnh Phúc
Định kiến là một trong những thứ cản trở chúng ta trên con đường đi đến thành công và hạnh phúc. Có bao giờ bạn nhận ra rằng, chính những định kiến vô hình lại khiến bạn gặp không ít khó khăn trong cuộc sống? Hãy thử hình dung: khi nhắc đến bầu trời, đa số chúng ta đều nghĩ ngay đến màu xanh dương. Nhưng nếu quan sát kỹ hơn, bạn sẽ thấy bầu trời có vô vàn sắc thái khác nhau: màu xám của những ngày mưa, màu tím than khi chập tối, hay màu vàng rực rỡ lúc hoàng hôn. Con người cũng giống như vậy. Khi bạn gặp ai đó và mang sẵn một định kiến, hãy thử lùi lại một bước, cho mình cơ hội quan sát và tự hỏi: “Liệu mình có thể nhìn thấy một khía cạnh khác từ người này không?” Ngay cả bầu trời – một sự vật vô tri vô giác – còn liên tục thay đổi, thì con người, với cảm xúc, hoàn cảnh và thời gian, lại càng có khả năng biến chuyển. Vì vậy, thay vì nhìn người khác bằng lăng kính hẹp, hãy mở rộng góc nhìn để thấu hiểu họ hơn. Đó không chỉ là cách để bạn đánh giá đúng về người khác, mà còn là con đường giúp chính bạn chữa lành những tổn thương và vượt qua khó khăn trong cuộc sống.
- Chốn bình yên giữa bão giông
Nhiều người vẫn nghĩ rằng chốn bình yên là một nơi hoàn toàn không có bão giông, không có biến động, chỉ có sự yên tĩnh và an toàn. Nhưng thực tế, bình yên không nằm ở việc tránh né giông bão, mà ở khả năng đứng vững giữa bão giông. Giống như một cái cây non. Khi còn bé nhỏ, nó tưởng rằng cuộc đời chỉ có nắng ấm, sương mai và gió nhẹ. Nhưng rồi những cơn mưa dông ập đến, gió bão quật ngã, khiến nó chao đảo. Thoạt đầu, cây run rẩy và lo sợ. Thế nhưng qua từng cơn giông, bộ rễ của nó bám chặt hơn vào lòng đất, thân cây trở nên cứng cáp hơn. Nó nhận ra: chính bão giông đã rèn luyện để mình trưởng thành. Cuộc sống con người cũng như vậy. Không ai có thể sống một đời chỉ toàn thuận lợi. Thử thách, thất bại, những ngày mệt mỏi hay áp lực chính là “cơn bão” mà mỗi người phải đi qua. Điều quan trọng không phải là mong cho cuộc đời không còn bão tố, mà là học cách giữ được sự bình tĩnh, sáng suốt và kiên định trong lúc bão nổi lên. Bình yên, vì thế, không phải là một nơi chốn cố định, mà là một năng lực bên trong. Khi ta biết cách điều chỉnh cảm xúc, biết nhìn nhận thử thách như cơ hội, ta có thể bình an ngay cả khi xung quanh đang chao đảo. Và sau mỗi “cơn bão” đi qua, ta lại vững vàng hơn, trưởng thành hơn, để tiếp tục hành trình sống của mình.
- Khen cho đúng – Bí quyết nuôi dưỡng lòng tự trọng và thấu cảm
Trong giao tiếp, nhiều người cảm thấy bối rối khi phải khen. Đôi khi, chúng ta im lặng vì sợ lời khen nghe giả tạo, hoặc cố tìm những câu hoa mỹ mà bản thân cũng không thật sự tin. Thực tế, một lời khen giá trị không nằm ở từ ngữ bóng bẩy, mà ở sự chú tâm . Thay vì đánh giá hay gán nhãn, hãy mô tả điều bạn thấy và cảm nhận . Ví dụ, khi con vẽ một bức tranh với ba bông hoa – một bông màu xanh, một bông đỏ, một bông vàng – bạn chỉ cần nói: “Mẹ thấy bức tranh này có ba bông hoa, màu sắc rất nổi bật.” Việc mô tả như vậy đã cho người nghe thấy rằng bạn thực sự quan sát và quan tâm đến họ. Một lời khen mà ánh mắt nhìn đi chỗ khác hay thái độ hời hợt sẽ mất đi sức nặng. Các nghiên cứu chỉ ra rằng chỉ 7% thông điệp đến từ nội dung lời nói , 38% đến từ giọng điệu và 55% đến từ ngôn ngữ cơ thể . Sự chú ý, ánh mắt, và thái độ trân trọng quan trọng hơn nhiều so với câu chữ. Bạn không cần áp lực phải “khen” cho hay. Hãy chậm lại một chút , chú tâm quan sát, mô tả điều bạn thấy bên ngoài và cảm nhận bên trong. Nếu phù hợp, bạn có thể rút ra giá trị từ hành vi đó, nhưng nếu không, chỉ cần dừng lại ở việc mô tả cũng đủ. Khi làm được như vậy, bạn không chỉ gieo hạt giống của lòng tự trọng mà còn nuôi dưỡng tinh thần học hỏi và phát triển. Trẻ em, khi được ghi nhận đúng cách, sẽ có xu hướng lặp lại hành vi tích cực và ngày càng tiến bộ. Đồng thời, các em cũng học được cách đối xử trân trọng với người khác – đó chính là cách khả năng thấu cảm được hình thành và phát triển. Ngược lại, nếu một đứa trẻ dần trở nên vô cảm, có thể trong quá trình giao tiếp, chúng ta đã vô tình thể hiện sự thờ ơ hoặc lạnh lùng. Đôi khi, ta nghĩ rằng mình đang quan tâm, nhưng chính cách cư xử chưa tinh tế lại làm trẻ chai lì cảm xúc. Đây là điều đáng suy ngẫm để mỗi người nhìn lại cách mình kết nối với những người xung quanh. Hãy quan sát những tình huống trong cuộc sống và tự hỏi: Ba “hạt giống” này – lòng tự trọng, tinh thần học hỏi, và sự thấu cảm – đang được thể hiện ra sao? Bạn có thể rút ra điều gì để hoàn thiện bản thân và lan tỏa cách khen ngợi tích cực đến mọi người?
- Tầm quan trọng của hướng nghiệp trong thời bình
Hướng nghiệp không chỉ là câu chuyện của người khác mà còn là hành trình của chính mỗi chúng ta. Thành công hay thất bại đều để lại những bài học quý giá. Những hình ảnh, câu chuyện tưởng chừng nhỏ nhặt cũng phản ánh một thực trạng lớn của đất nước: rất nhiều người trẻ chưa được định hướng nghề nghiệp đúng đắn. Tại sao chúng ta cần hướng nghiệp? Bởi khi không được định hướng rõ ràng, nhiều bạn trẻ buộc phải chọn nghề theo ý bố mẹ, chọn bừa, hoặc theo trào lưu. Nhưng bố mẹ không phải lúc nào cũng hiểu con, và sự ép buộc này dễ dẫn đến mâu thuẫn nội tâm. Có bạn phải mất hai năm mới dám nói với gia đình rằng mình muốn bỏ học hoặc chuyển hướng. Một số bạn đủ can đảm đối diện và thay đổi, nhưng cũng có người im lặng chịu đựng, sống cả đời trong giằng co, mệt mỏi với công việc mình không yêu thích. Mâu thuẫn này không chỉ xảy ra trong tâm hồn mỗi cá nhân mà còn gây ra xung đột trong gia đình. Bố mẹ và con cái có thể cãi vã, thậm chí rạn nứt tình cảm, chỉ vì sự khác biệt trong lựa chọn nghề nghiệp. Người trẻ đứng trước hai ngã rẽ: theo đam mê thì bị coi là bất hiếu, còn theo ý bố mẹ thì chôn vùi khát vọng của chính mình. Vấn đề hướng nghiệp càng trở nên nan giải trong những gia đình khó khăn. Bố mẹ chắt chiu từng đồng để nuôi con ăn học, nhưng khi con nhận ra ngành học không phù hợp, họ thường không dám nói ra vì sợ phụ công cha mẹ. Kết quả là nhiều người tiếp tục con đường sai lầm, vừa phí hoài thời gian, vừa lãng phí nguồn lực. Hệ quả không chỉ dừng lại ở cá nhân và gia đình mà còn ảnh hưởng đến doanh nghiệp và xã hội. Nhiều người học chỉ để lấy bằng, sau đó đi làm một cách hời hợt, dẫn đến nhảy việc liên tục. Doanh nghiệp phải tốn kém thời gian và chi phí tuyển dụng, trong khi đất nước mất đi nhân lực chất lượng. Việt Nam tự hào là dân tộc thông minh, nhưng lại bị gắn mác “nhân công giá rẻ”. Người giỏi thì tìm đường ra nước ngoài và ít ai quay về cống hiến. Đó là một cuộc “chảy máu chất xám” âm thầm nhưng nguy hiểm không kém một cuộc chiến tranh. Trong thời bình, chúng ta không còn phải đối mặt với bom đạn, nhưng lại đối diện với thách thức về nhân lực và tương lai đất nước. Giải pháp duy nhất chính là giáo dục và hướng nghiệp đúng đắn. Mỗi thầy cô, mỗi bậc cha mẹ cần hiểu rõ vai trò của hướng nghiệp để định hướng cho con trẻ từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Khi mỗi cá nhân có mục tiêu rõ ràng, xã hội sẽ bớt lãng phí nguồn lực, và đất nước sẽ không còn mất mát những chất xám quý giá.
- 3 lĩnh vực cốt yếu giáo viên giỏi cần nắm
Để trở thành một người thầy thực sự, chúng ta cần nỗ lực phát triển ở ba lĩnh vực chính: nhà chuyên môn, nhà phương pháp và nhà tâm lý – giáo dục . 1. Người thầy là nhà chuyên môn Người thầy trước hết phải là một nhà chuyên môn vững vàng. Điều này có nghĩa là phải nắm chắc tri thức môn học mình dạy, từ triết lý, quan điểm xây dựng môn học cho đến chương trình, sách giáo khoa. Ta cần hiểu được cấu trúc nội dung, logic phát triển kiến thức từ cấp học, lớp học, chương, bài, mục nhỏ… rồi sau đó mới đi vào từng bài cụ thể. Khi nắm chắc chuyên môn, chúng ta mới có thể phân tích, hệ thống hóa và truyền đạt lại một cách rõ ràng, mạch lạc cho học trò. Nếu không, giáo viên sẽ chỉ dừng lại ở mức “truyền đạt lại sách giáo khoa” mà thôi. 2. Người thầy là nhà phương pháp Không chỉ có chuyên môn, người thầy còn cần là một nhà phương pháp. Điều này có nghĩa là biết cách tổ chức việc dạy – học một cách hợp lý. Trước hết là hiểu biết chung về lý thuyết dạy học, sau đó biết vận dụng nó vào môn học của mình. Mỗi môn học, mỗi bài học, mỗi đối tượng học sinh đều có cách dạy phù hợp khác nhau. Người thầy cần biết chọn lựa phương pháp, cách thức tổ chức lớp học để học trò tiếp thu hiệu quả nhất. 3. Người thầy là nhà tâm lý – giáo dục Cuối cùng, người thầy phải là một nhà tâm lý – giáo dục. Điều này đòi hỏi giáo viên có một triết lý giáo dục nhân văn, biết giáo dục bằng tình yêu thương. Người thầy cần thấu hiểu học trò, hiểu tâm lý lứa tuổi, hoàn cảnh gia đình, bối cảnh xã hội, để từ đó ứng xử và dạy dỗ cho phù hợp. Một khi thầy cô có được tình yêu thương, kết hợp với tri thức chuyên môn và phương pháp giảng dạy, khi đó bài học mới thực sự đi vào tâm trí học trò. Kết luận Như vậy, để làm tròn vai trò của một người thầy, chúng ta cần kết hợp cả ba yếu tố: vững chuyên môn, giỏi phương pháp và thấu hiểu tâm lý giáo dục . Ba yếu tố này hòa quyện cùng tình yêu thương sẽ giúp việc dạy học trở nên có ý nghĩa và lan tỏa giá trị thực sự.
- Thay Đổi Nhận Thức – Chiếc “Cặp Kính” Quyết Định Cả Cuộc Đời
Trong cuộc sống, chúng ta thường tập trung vào việc thay đổi hành vi, học thêm kỹ năng hay áp dụng những phương pháp ứng xử mới. Nhưng ít ai nhận ra rằng, gốc rễ của mọi sự thay đổi bền vững lại nằm ở nhận thức . Nếu nhận thức không thay đổi, mọi nỗ lực chỉ giống như việc trang trí một ngôi nhà nhưng nền móng vẫn mục nát. Kết quả của tất cả những vấn đề xảy ra trong cuộc đời – từ các mối quan hệ, công việc, cho đến cảm xúc cá nhân – đều bắt nguồn từ cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống . Hãy tưởng tượng bạn đang đeo một cặp kính màu hồng. Khi đó, thế giới trong mắt bạn sẽ tràn ngập sắc hồng, và bạn sẽ hành xử với mọi người, với cuộc sống, theo tinh thần lạc quan và yêu thương. Nhưng nếu bạn đeo một cặp kính màu đen thì sao? Lúc này, mọi thứ bạn nhìn đều bị nhuốm màu tiêu cực. Tâm trí sẽ hình thành những suy nghĩ bi quan, cảm xúc u ám, dẫn đến cách ứng xử khép kín hoặc thậm chí gây tổn thương cho người khác. Chúng ta nhìn đời bằng “cặp kính” nào thì sẽ kéo theo một chuỗi suy nghĩ, cảm xúc, kỹ năng và hành động tương ứng. Cặp kính đó chính là lăng kính nhận thức – thứ định hình toàn bộ cách ta sống và phản ứng với mọi sự kiện. Vì vậy, điều quan trọng nhất trước khi thay đổi hành vi hay học một kỹ năng mới là thay đổi nhận thức . Nếu chúng ta vẫn giữ nguyên “cặp kính” cũ, thì dù học cách cư xử dịu dàng, lạc quan đến đâu, ta cũng khó mà duy trì lâu dài. Bạn có thể cố gắng mỉm cười, nhưng nếu bên trong vẫn nhìn đời bằng màu đen, nụ cười ấy sẽ nhanh chóng biến mất. Thay đổi nhận thức không phải là việc làm một lần rồi thôi. Đó là một hành trình liên tục: quan sát bản thân, nhận diện những “cặp kính” mình đang đeo, và can đảm thay thế chúng bằng những lăng kính mới – tích cực hơn, rộng mở hơn. Khi đó, hành vi và thói quen tốt sẽ tự nhiên được nuôi dưỡng, và sự phát triển sẽ trở nên bền vững.
- Dự Giờ Hiệu Quả: Cách Học Hỏi Và Phát Triển Năng Lực Giảng Dạy
Dự giờ là một trong những phương pháp quan trọng giúp giáo viên nâng cao năng lực giảng dạy. Tuy nhiên, để buổi dự giờ thực sự mang lại giá trị, mỗi giáo viên cần trả lời được hai câu hỏi quan trọng: 1. Bạn Học Được Điều Gì Tốt Từ Tiết Dự Giờ? Mỗi tiết học đều có điểm hay mà bạn có thể học hỏi. Thay vì chỉ xem xét tổng thể, hãy tập trung vào phương pháp giảng dạy, cách quản lý lớp học, cách sử dụng công cụ hỗ trợ hay cách tương tác với học sinh. 💡 Lời khuyên: Đừng ngại dành lời khen cho đồng nghiệp! Việc ghi nhận điểm tốt trong tiết học không chỉ giúp bạn nâng cao chuyên môn mà còn tạo ra môi trường giáo dục tích cực, nơi giáo viên có thể học hỏi lẫn nhau. Ví dụ: "Bài giảng hôm nay rất sinh động nhờ phương pháp giảng dạy mới, mình có thể áp dụng vào lớp học của mình!" 2. Điều Gì Có Thể Làm Tốt Hơn Và Giải Pháp Là Gì? Sau khi đánh giá những điểm tốt, bạn cũng có thể đóng góp ý kiến để cải thiện. Tuy nhiên, hãy đảm bảo rằng bạn có giải pháp cụ thể trước khi đưa ra góp ý. 📌 Cách tiếp cận: "Phần này cô đã làm rất tốt, nhưng nếu áp dụng thêm phương pháp X, có thể hiệu quả hơn không?" "Tiết học rất thú vị, nhưng nếu thời gian thảo luận nhóm nhiều hơn thì học sinh sẽ tương tác tốt hơn." 🚫 Tránh: Nếu bạn không có giải pháp, đừng vội chỉ ra lỗi sai. Nhận diện vấn đề dễ, nhưng tìm ra cách khắc phục mới thực sự quan trọng. Nếu chưa có câu trả lời, hãy cùng đồng nghiệp thảo luận để tìm ra phương án tối ưu. 3. Biến Buổi Dự Giờ Thành Cơ Hội Học Hỏi Thực Sự Dự giờ không phải là để chấm điểm hay chỉ trích nhau, mà là cơ hội để phát triển. Khi mỗi giáo viên đều có ý thức học hỏi, chia sẻ và đóng góp, thì tất cả sẽ cùng tiến bộ. 👉 Hãy biến mỗi buổi dự giờ thành một trải nghiệm học tập có giá trị, thay vì chỉ là một thủ tục mang tính hình thức.
- Lắng Nghe Học Trò - Chìa Khóa Giúp Giáo Viên Truyền Cảm Hứng
1. Những Đứa Trẻ Không Có Nhiều Vấn Đề - Người Lớn Mới Là Yếu Tố Quyết Định Trẻ em vốn dĩ không có quá nhiều vấn đề, mà chúng chỉ bắt đầu gặp khó khăn khi người lớn gặp khó khăn. Điều này đặc biệt đúng trong môi trường giáo dục. Khi học sinh không tập trung vào học tập, không lắng nghe, thay vì ngay lập tức trách mắng các em, giáo viên cần tự hỏi: Bài giảng của mình đã đủ hấp dẫn chưa? Mình đã thực sự tạo ra môi trường học tập thoải mái cho học trò chưa? Cách tiếp cận của mình có đang khiến học sinh cảm thấy bị áp đặt không? Hầu hết chúng ta, với tư cách là giáo viên, có xu hướng sử dụng quyền lực sẵn có để yêu cầu học sinh nghe theo. Tuy nhiên, đây không phải là cách tiếp cận hiệu quả trong dài hạn. 2. Tôn Trọng Và Lắng Nghe - Nguyên Tắc Cốt Lõi Của Giáo Viên Là một nhà giáo, nguyên tắc đầu tiên mà chúng ta cần nhớ chính là tôn trọng và lắng nghe học trò . Khi học sinh cảm nhận được sự tôn trọng, các em sẽ có xu hướng cởi mở hơn, dễ dàng tiếp thu bài giảng và có động lực học tập hơn. Cách để thể hiện sự tôn trọng và lắng nghe học trò: Khuyến khích học sinh bày tỏ quan điểm : Học sinh cần có cơ hội để nói lên suy nghĩ của mình, dù quan điểm đó có thể khác biệt so với giáo viên. Lắng nghe một cách chủ động : Không chỉ đơn thuần nghe, mà còn phải thể hiện sự quan tâm bằng cách đặt câu hỏi, phản hồi tích cực. Đứng cùng phe với học trò : Hãy trở thành người hướng dẫn, chứ không phải người áp đặt. 3. Xây Dựng Sự Tin Tưởng - Bước Đệm Quan Trọng Trong Giảng Dạy Một khi học trò đã tin tưởng vào giáo viên, các em sẽ dễ dàng tiếp nhận những phương pháp giảng dạy hơn. Niềm tin này được xây dựng thông qua sự kết nối, sự chân thành và cách mà giáo viên đối xử với học sinh. Làm sao để xây dựng niềm tin với học trò? Thể hiện sự đồng cảm : Hiểu và chia sẻ với những khó khăn mà học sinh gặp phải. Công bằng trong đánh giá : Không thiên vị bất kỳ học sinh nào. Giữ lời hứa : Khi giáo viên cam kết điều gì đó, hãy thực hiện đúng. 4. Hệ Quả Khi Không Lắng Nghe Học Trò Nếu giáo viên ngay từ đầu đã bác bỏ quan điểm của học trò, các em sẽ cảm thấy bị coi thường, mất đi động lực học tập và dễ dàng sinh ra sự chống đối. Điều này giải thích vì sao nhiều thầy cô cảm thấy bất lực khi học trò không chịu nghe lời. Hãy thử đặt mình vào vị trí của học sinh: Nếu ý kiến của bạn liên tục bị gạt bỏ, bạn có còn muốn chia sẻ không? Nếu bạn không được lắng nghe, bạn có cảm thấy kết nối với người đối diện không? Câu trả lời chắc chắn là "Không". Và đó cũng chính là cảm giác mà học sinh phải đối mặt khi giáo viên không lắng nghe các em. 5. Kết Luận Giáo dục không chỉ đơn thuần là truyền đạt kiến thức mà còn là nghệ thuật kết nối với học sinh. Một giáo viên biết lắng nghe và tôn trọng học trò không chỉ giúp các em học tốt hơn, mà còn tạo ra một môi trường học tập tích cực, nơi mà cả thầy cô và học sinh đều cảm thấy được thấu hiểu và phát triển. Hãy nhớ rằng, "Muốn học trò nghe mình, trước tiên hãy lắng nghe học trò" .
- Chạm vào Cảm Xúc - Chìa Khóa Giúp Học Sinh Học Tốt Hơn
Trong môi trường giáo dục, nhiều thầy cô thường tập trung quá nhiều vào IQ – tức là khả năng tư duy và ghi nhớ của học sinh. Họ dành phần lớn thời gian để truyền đạt kiến thức, mong muốn học sinh ghi nhớ càng nhiều càng tốt để đạt điểm cao trong các kỳ thi. Tuy nhiên, liệu đó có phải là cách tiếp cận hiệu quả nhất? Hãy nhớ lại thời đi học của chính chúng ta. Có phải những môn học mà chúng ta yêu thích nhất thường gắn liền với những thầy cô mà chúng ta quý mến? Khi có cảm tình với giáo viên, chúng ta không chỉ học tốt hơn mà còn chủ động tìm tòi, nghiên cứu sâu hơn về môn học. Chúng ta háo hức đến lớp, chăm chỉ làm bài tập và thậm chí sẵn sàng nỗ lực hơn mong muốn mang lại niềm vui cho thầy cô mà mình yêu quý. Điều này chứng minh một điều quan trọng: yếu tố quyết định thành tích học tập không chỉ nằm ở IQ mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cảm xúc – hay còn gọi là EQ của học sinh. Một môi trường học tập giàu cảm xúc tích cực sẽ giúp học sinh tiếp thu kiến thức dễ dàng hơn, có động lực tự học và phát triển toàn diện hơn. Vậy, làm thế nào để giáo viên có thể chạm vào cảm xúc của học sinh? Xây dựng mối quan hệ tích cực : Thay vì chỉ là người truyền đạt kiến thức, thầy cô hãy trở thành người truyền cảm hứng, đồng hành cùng học sinh. Một nụ cười thân thiện, một lời động viên đúng lúc hay sự quan tâm chân thành có thể giúp học sinh cảm thấy được thấu hiểu và trân trọng. Tạo không khí lớp học vui vẻ, tích cực : Những bài giảng khô khan dễ khiến học sinh chán nản. Thay vào đó, hãy kết hợp phương pháp giảng dạy sinh động, sử dụng câu chuyện, tình huống thực tế hoặc các hoạt động nhóm để làm cho bài học trở nên thú vị hơn. Công nhận và khuyến khích sự nỗ lực của học sinh : Khi học sinh cảm nhận được sự quan tâm và công nhận từ thầy cô, các em sẽ có động lực lớn hơn để cố gắng. Một lời khen đúng lúc không chỉ giúp các em tự tin hơn mà còn tạo ra sự gắn kết giữa giáo viên và học sinh. Lắng nghe và đồng cảm : Thầy cô không chỉ là người dạy học mà còn là người thấu hiểu những khó khăn, cảm xúc của học sinh. Khi học sinh cảm thấy được lắng nghe, các em sẽ cởi mở hơn, dễ dàng hợp tác và tiếp thu bài học hơn. Khi giáo viên tập trung vào việc xây dựng cảm xúc tích cực trong lớp học, không chỉ thái độ học tập mà cả kết quả học tập của học sinh cũng sẽ được cải thiện rõ rệt. Một người thầy có thể không phải là người giỏi nhất về chuyên môn, nhưng nếu họ biết cách chạm vào cảm xúc của học sinh, họ sẽ trở thành người thầy đáng nhớ nhất trong lòng các em. Học tập không chỉ là quá trình tiếp thu kiến thức mà còn là một hành trình cảm xúc. Hãy để mỗi lớp học trở thành một nơi tràn đầy cảm hứng, nơi mà học sinh không chỉ học giỏi mà còn thực sự yêu thích việc học!
- Ứng Dụng 6 Hình Mẫu Ẩn Dụ Trong Giảng Dạy
CHIA SẺ ỨNG DỤNG 6 HÌNH MẪU ẨN DỤ TRONG KHÓA ALPS Vô học ALPS, khi nghe giảng về 6 hình mẫu bán hàng, lúc đầu em thấy hay thì hay thật đó mà việc áp dụng thì lơ ngơ. Khi đi cùng ALPS từ K2 đến K4, từ alpee lên Team Coach thì giờ đây em yêu sáu con người ngày quá. Hình mẫu nào cũng có điểm hay cần học tập. Sáu ẩn dụ này thực sự đã giúp em hoàn thiện bản thân và áp dụng trong công việc dạy học rất tuyệt vời. Dưới đây là điều em đã nhận ra được từ sáu hình mẫu trong công việc giảng dạy. Xin phép được chia sẻ với thầy cô đã tham gia khóa ALPS. 1. Hình mẫu kiến trúc sư Kiến trúc sư có thế mạnh là tư duy hệ thống và có óc tổ chức. Vậy nên em học được ở người kiến trúc sự tư duy logic, sự chỉn chu trong chuẩn bị giáo án trước khi lên lớp với học trò. Em thấy việc chuẩn bị giáo án lên lớp cách thiết kế các hoạt động dạy học logic, mạch lạc, hợp lý sẽ giúp chúng ta đi đúng hướng, trúng đích, tránh lan man. Và tất nhiên sự logic, mạch lạc của bài giảng luôn là điều quan trọng để người nghe, người học tiếp cận và lĩnh hội tri thức dễ dàng hơn. 2. Hình mẫu diễn viên – một ẩn dụ cho những con người hoạt ngôn, năng động tự tin, kỹ năng thuyết trình siêu đẳng – đây chính là hình mẫu người giáo viên cần học ở họ rất nhiều. Em thấy khi chúng ta lên lớp, chúng ra đứng trên bục giảng, giáo viên chúng ta như một người nghệ sĩ đang trình diễn (dựa trên kịch bản – giáo án có sẵn), học sinh của chúng ta là khán giả. Để khán giả chú ý, yêu thích thì “diễn viên” phải tròn vai và xuất sắc. Không “khán giả” nào hứng thú với người diễn viên diễn vụng về phải không thầy cô ơi! Hình mẫu diễn viên này luôn nhắc nhở em trước khi lên lớp cần thuộc giáo án, cần tích cực rèn luyện kỹ năng diễn đạt và linh hoạt trong việc xử lý tình huống ngoài kịch bản. 3. Hình mẫu họa sĩ Dĩ nhiên họa sĩ là người vẽ tranh thật giỏi, tài năng của họ là vẽ ra bức tranh dẫn dắt khách hàng để khách hàng quan tâm chú ý hơn vào sản phẩm của mình. Khi hiểu về hình mẫu họa sĩ, áp dụng trong dạy học, em đã chú tâm hơn đến việc khơi gợi cảm hứng cho học trò, tạo động lực cho học trò tiếp thu kiến thức bài học. Em tập trung vào phần “Why” – tại sao các con cần học nội dung này và bắt đầu em vẽ tranh cho học trò thích thú. Chẳng hạn, dạy bất cứ bài học nào, em đều nhấn mạnh tầm quan trọng – nội dung bài này sẽ có thể giúp các con chinh phục kì thi A, B, C… giúp các con có được cách suy nghĩ, cách ứng xử, giúp các con tìm cơ hội trong tương lai… Khi “vẽ tranh” như thế, em thấy học trò sẽ chú ý hơn đến bài giảng và lo học. 4. Hình mẫu thợ săn Người thợ săn chỉ quan tâm đến con mồi và kết quả có săn được mồi không. Còn trong dạy học, chúng ta vẫn có thể học ở người thợ săn đặc điểm này đấy ạ. Khi giảng bài, người thợ săn nhắc em không được bỏ rơi bất cứ học trò nào. Làm sao để tất cả học trò hiểu bài. Nếu chỗ nào chưa hiểu, cần phải giúp cho học sinh hiểu bằng được. Khi làm được điều ấy, thì giáo viên đã học được ở người thợ săn điểm tốt ạ. Chinh phục học sinh, giúp học sinh hiểu bài tức là chúng ta là người thợ săn thành công ạ. 5. Hình mẫu nhà tư vấn Chỉ nghe thôi đã biết hình mẫu này rất tâm lý và tràn đầy yêu thương. Em học ở nhà tư vấn đức tính luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu. Sự lắng nghe và thấu hiểu sẽ rút ngắn khoảng cách trái tim. Và khi trái tim của học trò đã mở lòng cho mình, mình nói gì, trò cũng nghe theo thầy cô ạ. Nhà tư vấn còn giúp cho giáo viên không chỉ kết nối tâm tư với học trò mà còn kết nối với phụ huynh. Nếu phụ huynh đồng thuận với thầy cô, việc giáo dục cho các con sẽ trở nên thật nhẹ nhàng biết bao nhiêu ạ. 6. Hình mẫu nông dân – người gieo hạt, người chăm sóc hạt giống, người ươm cây chờ ngày hái quả. Trong dạy học, em học ở người nông dân sự kiên trì, tình yêu thương đến tất cả học trò. Học sinh của chúng ta mỗi em một cá tính, ẩn sâu trong tâm hồn các em là những hạt giống. Và trò nào cũng có hạt giống tích cực. Em học người nông dân các chăm sóc tích cực, chỉ gieo hạt lành, chỉ tưới tắm yêu thương. Người nông dân dạy em không được la mắng mà cần khích lệ, không được chê bai mà cần khuyên nhủ, động viên… Nếu làm được như thế, thì có trò nào mà ghét cô được ạ! Khi trò yêu chúng ta, sẽ thích môn học của chúng ta và khi thích môn học rồi, trò sẽ có ý thức, có động lực học ạ. Trên đây là phần chia sẻ ứng dụng sáu hình mẫu vào công việc giảng dạy của em. Em vẫn đang cố gắng nhắc nhở mình mỗi ngày. Thực sự vô khóa ALPS, nếu không học tập, thực hành chỉn chu thì bản thân sẽ cảm thấy tội lỗi với học trò, với thầy cô và với chính mình nhiều lắm! Cảm ơn thầy cô đã đọc chia sẻ này ạ! Rất mong thầy cô chia sẻ thêm ứng dụng của mình từ 6 hình mẫu để chúng ta được học hỏi lẫn nhau, tăng thêm giá trị cho những kiến thức thầy Ken, cô Ngọc đã gửi đến chúng ta ạ! Kí tên: KIM DUNG P/s: Hẹn thầy cô ở bài sau em sẽ chia sẻ về cách biến hình và kết quả biến hình của em ạ.
- Vai Trò Của Giáo Viên: Hơn Cả Việc Truyền Thụ Kiến Thức
Nhiều người thường nghĩ rằng giáo viên chỉ đơn thuần là những người truyền thụ kiến thức. Tuy nhiên, trên thực tế, vai trò của người thầy không chỉ dừng lại ở việc giáo dục hàn lâm. Họ còn là những người truyền cảm hứng, định hướng, đồng viên và khám phá tiềm năng tiềm ẩn trong mỗi học sinh. Người giáo viên không nhất thiết phải là một chuyên gia trong tất cả các lĩnh vực. Họ có thể chỉ dạy một môn duy nhất, nhưng ảnh hưởng của họ vượt xa ngoài phân môn học. Bằng tình yêu thương và sự tận tâm, giáo viên có thể khủy lệ tình yêu học tập trong học sinh, giúp họ vươn xa hơn những gì họ tưởng mình có thể đạt được. Minh chứng rõ nhất chính là những câu chuyện về những học sinh đã biến đổi nhờ tình yêu thương của thầy cô. Tác giả bài viết từng là một học sinh cá biệt, không chịu học hành, nhưng nhờ tình yêu dành cho cô giáo dạy Tiếng Anh, người đã truyền cảm hứng và tình yêu thương, đã quyết tâm thay đổi, học tập chăm chỉ, trở thành một học sinh xuất sắc và người con ngoan. Sự động viên, hỗ trợ và định hướng tích cực từ giáo viên không chỉ giúp học sinh vượt qua khó khăn, mà còn khai phá tiềm năng bên trong họ. Những lời động viên đúng lúc có thể là bước đệm giúp học sinh tin tưởng vào bản thân, theo đuổi ước mơ và trở thành phiên bản tốt nhất của chính họ. Chính vì vậy, giáo viên không chỉ là những người truyền thụ kiến thức, mà học sinh có thể coi họ như những người dẫn đường, người truyền cảm hứng và là điểm tựa tinh thần quan trọng trong quá trình lớn lên. Mỗi thầy cô đều có thể để lại những dấu ấn sâu sắc trong cuộc đời của học sinh, và đó chính là giá trị và sứ mệnh thực sự của giáo dục.















