Thương con, có nên đánh con?
- Admin DHTC

- 8 thg 10
- 2 phút đọc

“Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi” – câu nói này đã trở thành một “công thức gia truyền” trong cách giáo dục con cái của nhiều gia đình Việt Nam. Nhiều cha mẹ tin rằng: “Mình thương con nên mới đánh. Không đánh, làm sao uốn nắn được con?”
Tuy nhiên, các nghiên cứu hiện đại cho thấy, việc đánh mắng con tuy có thể mang lại hiệu quả tức thì, nhưng lại để lại rất nhiều hệ lụy lâu dài. Trẻ em phải chịu những căng thẳng độc hại này thường có nguy cơ cao bị ảnh hưởng đến kết quả học tập, dễ bỏ học, mắc chứng trầm cảm, sử dụng chất kích thích, thậm chí mắc các bệnh tim mạch trong tương lai.
Ngược lại, những đứa trẻ được nuôi dạy bằng kỷ luật tích cực – tức là kỷ luật không bạo lực – thường phát triển tốt hơn về mặt cảm xúc và hành vi. Bởi cách cha mẹ đối xử với con sẽ hình thành nên cách con đối xử với người khác. Nếu cha mẹ thường xuyên dùng bạo lực hoặc nổi nóng, trẻ cũng sẽ học theo điều đó và phản ứng với thế giới bằng bạo lực và tức giận.
Kỷ luật tích cực khác với kỷ luật truyền thống ở chỗ: thay vì trừng phạt để uốn nắn, cha mẹ lựa chọn cách tôn trọng, lắng nghe và cùng con giải quyết vấn đề. Việc kỷ luật không còn là “đưa vào khuôn khổ” bằng sự sợ hãi, mà là giúp con hiểu được hành vi của mình, dần dần điều chỉnh và phát triển một cách tự giác.
Khi con có một hành vi chưa đúng, thay vì mắng mỏ hay đánh đòn, cha mẹ hãy giải thích cho con hiểu tại sao hành vi đó là chưa ổn. Sau đó, cùng con thảo luận để tìm ra cách giải quyết phù hợp và cùng nhau điều chỉnh trong sự tôn trọng và yêu thương.
Điều cốt lõi của kỷ luật tích cực không phải là “bỏ qua lỗi sai”, mà là giúp con hiểu – tự điều chỉnh – và cảm nhận được sự tôn trọng từ cha mẹ. Khi trẻ được đối xử bằng yêu thương và sự kiên nhẫn, chúng cũng sẽ học được cách yêu thương và tôn trọng người khác.










Bình luận